Thơ Thiêng Liêng: The Reed Flute (Mewlana Jalaluddin Rumi)

Written by

·

Listen to the story told by the reed,
of being separated.

“Since I was cut from the reedbed,
I have made this crying sound.

Anyone apart from someone he loves
understands what I say.

Anyone pulled from a source
longs to go back.

At any gathering I am there,
mingling in the laughing and grieving,

a friend to each, but few
will hear the secrets hidden

within the notes. No ears for that.
Body flowing out of spirit,

spirit up from body: no concealing
that mixing. But it’s not given us

to see the soul. The reed flute
is fire, not wind. Be that empty.”

Hear the love fire tangled
in the reed notes, as bewilderment

melts into wine. The reed is a friend
to all who want the fabric torn

and drawn away. The reed is hurt
and salve combining. Intimacy

and longing for intimacy, one
song. A disastrous surrender

and a fine love, together. The one
who secretly hears this is senseless.

A tongue has one customer, the ear.
A sugarcane flute has such effect

because it was able to make sugar
in the reedbed. The sound it makes

is for everyone. Days full of wanting,
let them go by without worrying

that they do. Stay where you are
inside sure a pure, hollow note.

Every thirst gets satisfied except
that of these fish, the mystics,

who swim a vast ocean of grace
still somehow longing for it!

No one lives in that without
being nourished every day.

But if someone doesn’t want to hear
the song of the reed flute,

it’s best to cut conversation
short, say good-bye, and leave.

==================================================

Lắng Nghe Câu Chuyện Của Cây Sáo Sậy (Translated by ChatGPT)

Hãy lắng nghe câu chuyện
mà cây sáo sậy kể,

câu chuyện của một kẻ
đã bị tách khỏi cội nguồn.

“Từ ngày bị cắt khỏi đầm sậy,
ta chỉ còn biết cất lên
tiếng khóc này.

Ai từng xa lìa
người mình yêu,
đều hiểu điều ta nói.

Ai từng bị kéo ra
khỏi chính nguồn cội của mình,
đều khắc khoải
mong ngày trở về.

Ta có mặt
trong mọi cuộc hội ngộ,

hòa cùng tiếng cười
và cả những giọt nước mắt.

Ta là bạn
của mọi người.

Nhưng rất ít ai
nghe được những bí mật
ẩn trong từng nốt nhạc.

Đôi tai con người
chưa sẵn sàng cho điều ấy.

Thân xác
tuôn chảy từ linh hồn,

linh hồn
thấm nhập vào thân xác.

Sự hòa quyện ấy
không thể che giấu.

Thế nhưng,
chúng ta lại không được ban
đôi mắt để nhìn thấy linh hồn.

Cây sáo này
không mang hơi gió,

mà mang lửa.

Hãy trở nên
rỗng không như nó.”

Hãy lắng nghe
ngọn lửa của tình yêu
đan xen trong tiếng sáo,

nơi mọi bối rối
tan chảy thành rượu ngọt.

Cây sáo
là người bạn
của những ai mong
tấm màn che phủ
được xé toang.

Nó vừa là vết thương,
vừa là phương thuốc chữa lành.

Sự gần gũi
và nỗi khát khao được gần gũi
hợp thành
một khúc ca duy nhất.

Một sự đầu hàng
tưởng như thảm họa,

và một tình yêu
đẹp đến tinh tuyền,

cùng cất tiếng
trong một giai điệu.

Ai thật sự
nghe được khúc ca ấy
thì không còn sống
theo lối khôn ngoan
của thế gian nữa.

Chiếc lưỡi
chỉ có một người khách:

đó là đôi tai.

Cây sáo bằng mía
có thể làm rung động lòng người,

bởi trước kia
nó đã từng kết tinh
vị ngọt
ngay trong cánh đồng sậy.

Âm thanh nó cất lên
là dành cho tất cả.

Những ngày
đầy khát vọng,

hãy để chúng
đi qua,

đừng lo sợ
vì chúng đang trôi mất.

Hãy ở yên
ngay nơi bạn đang là,

và trở thành
một nốt nhạc
trong trẻo,
rỗng không.

Mọi cơn khát
rồi sẽ được thỏa mãn,

ngoại trừ cơn khát
của những con cá-những nhà huyền nhiệm,

bơi giữa đại dương
bao la của ân sủng,

mà vẫn
không ngừng
khát khao nhiều hơn nữa.

Không ai có thể sống
trong đại dương ấy

mà không được nuôi dưỡng
mỗi ngày.

Nhưng nếu ai đó
không muốn lắng nghe
khúc ca của cây sáo,

thì tốt hơn hết,

hãy khép lại cuộc trò chuyện,

nói lời từ biệt,

và lặng lẽ bước đi.

Leave a comment